Cho dù không chào đón, tuổi 20 của tôi vẫn ùa tới, thách thức mọi cảm xúc bên trong. Tôi ra sức quẫy đạp, nhưng chẳng có thứ gì thay đổi cả.
Trên chuyến xe đông nghẹt người, tôi đã thấy bên trong mình có luồng không khí bị vón cục.
Dạo gần đây bắt đầu nghĩ nhiều đến việc hút thuốc. Khi tôi thấy mình khó thở, tôi bắt đầu nghĩ đến việc hút thuốc như là một cách giải thoát.
.
Làm cách nào để tôi giãi bày được hết nỗi lòng mình?
Tôi, bỗng dưng trong một ngày mùa đông xám xịt, thấy mình nhớ quá khứ không thể nào chịu đựng nổi. Một nắm sáng lấp lánh cứ tuột dần khỏi từng kẽ ngón tay.
Tôi, vốn không phải là một đứa ủy mị, mà sao lại thấy buồn thảm đến thế.
Có lẽ tại mùa đông… . .
Một năm ngọt ngào và quá nhiều đau đớn.
Tôi vẫn là một cô gái độc thân biết yêu dịu dàng. Yêu mèo trắng, cún lông xù mềm mại, yêu những đồ vật nho nhỏ, dễ thương. Tôi yêu con người ,chỉ là giờ đã tin rằng, tình yêu với đồng loại sinh ra không phải dành cho tôi, hay đúng hơn, tôi không tìm thấy đồng loại của mình trên thế gian này để hiến dâng trọn vẹn.
.
Nghĩ về tương lai của bản thân, một căn nhà của chính mình, một con mèo của chính mình. Mèo trắng, tường sơn màu xanh biển, rèm cửa xanh lơ nhàn nhạt, khung cửa gỗ sơn màu trắng, sàn gỗ màu nâu sô cô la, phòng bếp nhỏ xíu, sạch sẽ. Phòng tắm rộng rãi, đèn vàng cam ấm áp , tràn ngập hương hoa. Phòng ngủ không có giường, chỉ toàn sách là sách.
Và không có một người đàn ông nào của chính mình cả.
.
Thực tại đơn giản vậy thôi mà sao đau lòng đến thế.
Tôi phải đi đâu mới có thể tìm thấy? Người thực sự muốn ở bên tôi, muốn được tôi ôm vào lòng, muốn tựa vào tôi, chỉ cần tôi và chỉ muốn yêu tôi trọn vẹn?
I REALLY HURT IN MY SILENT WORLD
(Source: mooierd)